Nếu bạn thấy clip trẻ em, lừa đảo, máu me chết chóc, hành hạ động vật, báo vi phạm mod sẽ xử lý
CHÚ Ý CÁC VIDEO/BÌNH LUẬN GÁI GẠ CALL SEX, CHAT SEX ĐỀU LÀ LỪA ĐẢO!
Hỗ trợ/Báo vi phạm liên hệ: [email protected]
Quảng cáo đặt banner: henrynguyen1986
CHÚ Ý CÁC VIDEO/BÌNH LUẬN GÁI GẠ CALL SEX, CHAT SEX ĐỀU LÀ LỪA ĐẢO!
Hỗ trợ/Báo vi phạm liên hệ: [email protected]
Quảng cáo đặt banner: henrynguyen1986
Nếu không xem được video, hãy tắt chặn quảng cáo và dùng app 1.1.1.1 để thử lại.
Link app: iPhone (iOS) | Android
Link app: iPhone (iOS) | Android
ĐỔI VỢ (Truyện dưới phần bình luận nhé: Phần 27: QUYỀN LỰC CỦA BỀ TRÊN)
TỔNG HỢP CLIP HOT SEX
Chubby / Mũm mĩm
Máy bay / Mbbg
Tự quay
Vú bự / Vú to
some vợ
lồn ngon
lồn non
bà già
hoc sinh
Nếu bạn là người trong video và cần xóa video, bấm vào link sau: Gửi yêu cầu xác minh xóa video

CHƯƠNG 27: QUYỀN LỰC CỦA BỀ TRÊN
Hai giờ năm mươi lăm phút chiều.
Hành lang tầng bốn của dãy nhà Hiệu bộ vắng lặng như tờ. Hầu hết giảng viên đều đang đứng lớp hoặc làm việc ở phòng nghiên cứu.
Lan đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu sậm có gắn biển đồng: *Trưởng khoa - GS.TS. Nguyễn Đình*. Đôi chân cô nặng trĩu như đeo chì. Hôm nay, cô chọn mặc một bộ đồ công sở kín đáo nhất có thể: áo sơ mi trắng dài tay cài kín cổ, chân váy xếp ly dài quá gối màu đen. Bên trong, cô mặc một chiếc quần lót cotton dày dặn, không phải thứ đồ lót ren xẻ đáy biến thái hôm qua. Cô muốn tạo cho mình một lớp giáp an toàn.
Nhưng lớp giáp đó không thể ngăn được nhịp tim đang đánh thình thịch trong lồng ngực. Bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh của Lan khẽ gõ lên cửa ba tiếng.
"Vào đi." Giọng nói ồm ồm, uy quyền vọng ra.
Lan vặn tay nắm cửa, bước vào trong.
Phòng làm việc của sếp Đình rộng rãi, sực nức mùi gỗ thơm và mùi cà phê đen. Những kệ sách đồ sộ xếp kín tường. Ông Đình đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào cô giáo trẻ vừa bước vào.
"Khép cửa lại. Chốt luôn chốt trong đi, tôi không muốn ai làm phiền lúc chúng ta bàn công việc," Sếp Đình ra lệnh, giọng đều đều.
Tiếng "cạch" của chốt cửa vừa vang lên, Lan cảm thấy như cánh cửa địa ngục vừa đóng sập lại sau lưng mình. Cô ôm khư khư tập tài liệu trước ngực, bẽn lẽn bước tới đứng trước bàn làm việc.
"Thưa thầy... em mang đề cương đến để..."
"Ngồi xuống sô-pha đi," Sếp Đình ngắt lời, chỉ tay về phía bộ ghế da tiếp khách ở góc phòng. Ông ta cũng đứng dậy, cầm theo một chiếc phong bì giấy màu nâu, chậm rãi bước tới.
Lan răm rắp làm theo. Cô ngồi khép nép ở mép ghế, hai đầu gối dính sát vào nhau.
Sếp Đình ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, vắt chéo chân. Ông ta thong thả ném chiếc phong bì lên bàn kính.
"Hôm qua, sau khi buổi họp kết thúc, tôi đã gọi nhân viên lao công lên thay tấm nệm của chiếc ghế cô ngồi," Sếp Đình bắt đầu câu chuyện, ánh mắt cáo già xoáy sâu vào đôi mắt đang mở to vì hoảng sợ của Lan. "Tôi cũng đã đích thân kiểm tra cái vết ướt đó. Nó có mùi tanh nồng, nhầy nhụa. Không phải nước lọc."
Lan hít một hơi nghẹn ngào, mặt cắt không còn một giọt máu. Hai bàn tay cô bấu chặt vào đùi mình.
"Tôi đã sống quá nửa đời người rồi cô Lan à. Loại phụ nữ nào tôi cũng từng gặp. Nhưng một nữ giảng viên ưu tú, lúc nào cũng thanh cao, đạo mạo... lại có thể lén lút dùng đồ chơi tình dục để tự sướng đến mức xịt nước ướt cả đệm ghế giữa phòng họp... thì quả thật là hiếm có."
"Thầy ơi... em xin thầy... không phải như thầy nghĩ đâu..." Lan khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa. Cô không thể giải thích. Cô không thể nói rằng chồng mình đã ép mình. Lời bào chữa nào lúc này cũng chỉ làm sự nhơ nhuốc thêm rõ ràng.
"Trong chiếc phong bì này," Sếp Đình gõ ngón tay khô khốc lên mặt giấy, "là hình ảnh vết ướt trên ghế, cùng với tờ biên bản tường trình sự việc. Chỉ cần tôi ký tên, nó sẽ được gửi thẳng lên Ban giám hiệu. Không chỉ vậy, tôi có lưu số điện thoại của cậu Thành, chồng cô. Cậu ấy là một kiến trúc sư danh tiếng, chắc hẳn sẽ rất sốc khi biết vợ mình là một con dâm phụ chốn công sở."
"Không! Thầy đừng gọi cho Thành... em lạy thầy..." Lan hoảng loạn tột độ, trượt khỏi ghế sô-pha, quỳ sụp xuống tấm thảm len dưới sàn nhà.
Cô sợ Thành một, thì cô sợ mất đi vỏ bọc hiện tại mười. Nếu chuyện này vỡ lở, cô sẽ mất tất cả: sự nghiệp, danh dự, và gia đình (bởi Thành chắc chắn sẽ đóng vai kẻ bị hại để ruồng bỏ cô).
Sếp Đình nhìn xuống vị nữ giảng viên đang phủ phục dưới chân mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn. Quyền lực mang lại cho ông ta một thứ khoái cảm thống trị tàn bạo.
"Tôi là người biết thương hoa tiếc ngọc, cô Lan à," Sếp Đình hạ giọng, cúi người tới trước. "Tôi có thể xé bỏ tờ biên bản này. Tôi có thể giữ kín bí mật động trời của cô. Nhưng ở đời, không có cái gì là miễn phí cả."
Lan ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn ông ta, toàn thân run lẩy bẩy.
"Thầy... thầy muốn em làm gì..."
Sếp Đình vươn tay, luồn những ngón tay nhăn nheo, lạnh lẽo vào mái tóc được búi gọn gàng của Lan. Ông ta không hề có vẻ điềm đạm, tao nhã như Thành, cũng không bạo liệt như Hải. Sự đụng chạm của ông ta mang theo một thứ tà dâm của một kẻ bề trên đang lạm quyền.
"Hôm qua cô xịt nước nhiều như thế. Không biết hôm nay, cô giáo điểm mười của chúng ta có ướt át như vậy không?" Sếp Đình thì thầm. "Vạch váy lên. Để tôi xem."
Lan chết sững. Yêu cầu đê tiện, trần trụi thốt ra từ miệng người thầy, người sếp đáng kính của cô.
"Thầy... em... em đang mặc đồ công sở..."
"Vạch lên! Hay cô muốn tôi gọi điện cho chồng cô ngay bây giờ?" Sếp Đình gầm nhẹ, với tay cầm lấy chiếc điện thoại di động trên bàn.
Sự uy *** tàn nhẫn đập nát mọi ranh giới kháng cự. Lan nấc lên một tiếng tủi nhục. Đôi bàn tay run rẩy của cô từ từ nắm lấy gấu chiếc chân váy xếp ly màu đen, chậm rãi kéo ngược nó lên quá đầu gối, rồi kéo lên tận hông.
Khu vực tam giác mật của Lan phơi bày trước mắt sếp Đình. Chiếc quần lót cotton màu trắng ôm sát lấy phần mu nhô cao.
Nhưng, điều đáng sợ nhất là sinh lý của cô lại một lần nữa phản bội lý trí. Bị một người đàn ông lớn tuổi, có quyền sinh sát đe dọa và bắt ép làm chuyện dâm ô... khoái cảm sợ hãi (Fear play) lại trỗi dậy điên cuồng. Hột le bên dưới nhạy cảm giật nảy lên.
Sếp Đình đưa tay ra. Ngón tay thô ráp, nhăn nheo của ông ta miết mạnh vào đũng quần lót màu trắng của Lan.
Nó đã ướt sũng. Dâm thủy thấm đẫm lớp vải cotton, tạo thành một mảng sẫm màu dính sát vào hai mép thịt đang hé mở.
"Đĩ điếm thật," Sếp Đình cười khẩy, giọng khinh miệt. "Miệng thì khóc lóc van xin, nhưng cái lồn thì lại nứng đến chảy cả nước ra quần chỉ vì bị tôi bắt vạch váy. Cởi cái quần lót dơ bẩn này ra."
Sự nhục mạ bỗ bã (Degradation) dội thẳng vào mặt Lan. Cô luống cuống luồn tay, kéo tuột chiếc quần lót ướt nhẹp ra, ném sang một bên. Cái lồn hồng hào, sưng mọng hoàn toàn trần truồng phơi bày trên tấm thảm len.
Sếp Đình ngả người ra ghế. Ông ta kéo khóa quần tây, lôi ra một con cặc già nua nhưng vẫn còn khả năng cương cứng, sẫm màu và gân guốc. Tuy không khổng lồ như của Hải, nhưng nó tỏa ra một thứ mùi ngai ngái khó chịu của người lớn tuổi.
"Há miệng ra, cô giáo. Phục vụ tôi. Liếm sạch sẽ nó đi, rồi ngậm vào. Nếu làm tôi vui, chuyện hôm qua coi như chưa từng xảy ra," Sếp Đình nắm lấy tóc Lan, ấn đầu cô về phía đũng quần của mình.
Lan nhắm nghiền mắt. Nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô há đôi môi đỏ mọng, ngoan ngoãn ngậm lấy phần quy đầu lạ lẫm, hôi hám vào khoang miệng. Chiếc lưỡi tấu lên những nhịp điệu dơ bẩn nhất.
Trong phòng làm việc trang nghiêm, vị nữ giảng viên thanh lịch đang quỳ gối dưới chân trưởng khoa, bú cặc như một con đĩ chuyên nghiệp để đổi lấy sự an toàn cho vỏ bọc của mình. Trò chơi cám dỗ đã chính thức cuốn cô vào một tầng địa ngục sâu hơn, nơi cô trở thành món đồ chơi tình dục cho không chỉ hai, mà là ba gã đàn ông.